Tro hoa hồng- Vũ Thanh Hoa

VTH – Truyện ngắn “Tro hoa hồng” vừa đăng trên Báo Vũng Tàu Chủ Nhật sáng nay , ngày 12/4/2015 tại đây. Mời Bạn đọc lại cùng vuthanhhoa.net nhé:

TRO HOA HỒNG (*)

Truyện ngắn

Anh không đẹp trai nhất, không thông minh nhất, không giàu có nhất trong số những chàng trai đeo đuổi nàng nhưng nàng vẫn yêu anh điên dại. Họ có có biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp, những buổi hẹn hò lãng mạn, những chuyến đi xa khó quên.

18

Nhưng nàng vẫn dự cảm một lo lắng mơ hồ. Có lần bên nhau nàng hỏi:

– Anh có bỏ em không?

Anh thường không trả lời những câu hỏi đại loại như vậy, anh chỉ ôm nàng vào lòng hoặc giả không nghe thấy hoặc bỗng dưng  nhắm mắt vờ ngủ… Hơn một năm trôi qua, tình cảm anh dành cho nàng cứ nhạt nhẽo dần, xa lạ dần rồi một hôm anh nói:

– Chúng mình không hợp nhau em ạ. Anh xin lỗi.

Nàng choáng váng. Nàng không thể tin được rằng anh sẽ không bao giờ ôm hôn nàng nữa, sẽ không hẹn hò với nàng nữa, sẽ không gọi điện thoại hay nhắn tin hàng ngày nữa… không thể tin nổi. Nhưng rồi mọi việc vẫn diễn ra: Anh không ôm hôn nàng.  Không hẹn hò. Không gọi điện thoại hay nhắn tin cho nàng.  Mình sẽ sống ra sao? Mình sẽ quên thế nào? Nàng đổ bệnh, nàng gầy ốm xanh xao một thời gian khá dài…

Đến một ngày nàng lại căng tràn sức sống và xinh đẹp như xưa… Một người đàn ông khác bước vào đời nàng: anh tên là Hải, một họa sĩ đẹp trai, thông minh và giàu có. Hải yêu nàng chân thành, tận tụy và bao dung. Nhưng thi thoảng nàng vẫn thoáng buồn, vẫn chênh chao về hình bóng cũ.

Ngày nàng đám cưới với Hải, anh không đến dự mà chỉ gửi một bó hoa hồng đỏ và một tấm thiệp với những lời chúc hoa mĩ, sáo mòn. Nhưng nàng vẫn xúc động đặc biệt, nàng đọc đi đọc lại những  mĩ từ của anh và liên tưởng đến những ẩn ý sâu xa… Rồi nàng giấu bó hoa hồng vào ngăn trong cùng của tủ kính.

Tuần trăng mật trôi qua ngọt ngào. Nàng có mang lần thứ nhất. Hải vui mừng đón con trai đầu lòng. Nàng có mang lần thứ hai. Hải hạnh phúc đón con gái bé bỏng. Bận bịu và lo toan với gia đình nhỏ, với người chồng đầy thương yêu và hai con nhỏ xinh xắn…

Kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng bảo nàng:

– Anh đã đặt một bộ bàn ghế và cái tủ kính mới , cái tủ này cũng 10 năm rồi em nhỉ.

Nàng dành hẳn ngày chủ nhật để dọn dẹp cái tủ kính cũ. Bao nhiêu đồ đạc được lôi ra: Cái bình sứ của người chú họ mang về từ Trung Đông, cái gạt tàn thuốc bằng đá một người bạn tặng trong chuyến đi chơi ở Đà Nẵng, con búp bê gỗ nàng mua từ chuyến đi thực tập ở Nga… Dọn đến ngăn cuối cùng thì nàng nhìn thấy bó hoa hồng vẫn còn nguyên trong giấy bóng kính  được buộc cẩn thận bằng dải nơ lụa đã phai màu… Bó hoa đã khô cứng.

hoahong heo

Những chiếc lá xanh mơn mởn giờ hóa màu đen sẫm và những cánh hoa đỏ rực rỡ ngày xưa thành màu xám tro. Nàng thấy tay mình run rẩy. Nàng ngắm bó hoa và tự hỏi: Sao mình lại run nhỉ? Không, không còn cảm giác xúc động như ngày nào nữa, không còn mong đợi như ngày nào nữa, không còn ám ảnh như ngày nào nữa… Nàng hiểu ra mình đang ngạc nhiên; ngạc nhiên vì bó hoa hồng mơn mởn như thế, rực rỡ như thế, lộng lẫy như thế lại có thể tàn úa, cằn khô xấu xí đến vậy theo thời gian… Nàng khẽ khàng lấy bó hoa ra, dù rất nhẹ nhàng nhưng những chiếc lá khô vẫn rơi rụng lả tả xuống và những cánh hồng thì tan vụn ra thành một lớp tro xám mờ… Nàng cúi xuống định quét nhúm tro ấy đi thì thấy Hải cũng vừa cúi xuống, tay anh cầm một lọ thủy tinh nhỏ.

– Ông xã làm gì vậy? – Nàng cười ngượng nghịu..

Hải khéo léo vun tất cả tro của bó hoa hồng cho vào chiếc lọ thủy tinh.

– Ồ, không không… đó chỉ là một dúm tro cũ thôi mà anh… – Nàng lúng túng nói, cảm thấy thật khó xử.

Hải đóng nắp lọ thủy tinh lại, đưa cho nàng rồi bảo:

– Nhưng đó là tro từ bó hoa hồng rất đẹp. Em để dành trưng trong tủ kính mới nhé, bà xã.

21.3.2014
Vũ Thanh Hoa

(*) Cảm xúc từ nhân vật Mecghi trong bộ váy màu tro hoa hồng ám ảnh Cha Ralph suốt cuộc đời ông trong tác phẩm Tiếng chim hót trong bụi mận gai (The Thorn Birds) tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nữ văn sĩ người Úc Colleen McCulough.

Con hải âu lẻ bạn – Vũ Thanh Hoa

VTH – Ngày Gia đình VN 28/6 , thay vì đăng những bức hình gia đình sum vầy đầm ấm, VTH xin đăng lại một truyện ngắn đã đăng trên nhiều báo, tuyển tập trong nước và hải ngoại và in trong tập truyện ngắn “Người nhìn thấu linh hồn” – NXB Hội nhà văn 2011. Truyện dành tặng cho những gia đình thiếu vắng những người Cha…

1minhtoasangA

CON HẢI ÂU LẺ BẠN

Sau hôn lễ, họ hưởng tuần trăng mật ở một vùng biển thơ mộng. Chị choàng trên thân hình thon thả của mình tấm khăn bông có in những cánh hoa hướng dương vàng rực rỡ, nằm dài sưởi nắng trên cát. Anh tự hào ngắm chị rồi ghé tai chị thì thầm:

– Anh yêu em mãi mãi…

– Anh nhớ nói với em thế nhé…- Chị nũng nịu hồ nghi và tin cậy.

– Anh thề mà…

Họ hôn nhau mặc những ánh mắt chung quanh… Nhìn những cặp hải âu bay qua, anh mỉm cười, bảo chị:

– Chúng nó cũng có đôi em nhỉ, như chúng mình.

Chị hạnh phúc đến rưng rưng nước mắt nhìn theo từng đôi hải âu bay trong những áng mây bồng bềnh… chợt chị nhận ra giữa những đôi chim ấy có một con bay lẻ loi, chị chỉ cho anh:

– Có con hải âu bay một mình kìa anh…

– À – Anh vuốt ve bờ vai mảnh mai của chị, lim dim trả lời – Nó bay để tìm bạn đấy, làm sao có thể sống mà không có đôi được hả em yêu…

Chị thấy hơi thở của anh dồn dập, chị hiểu ý anh… họ nắm tay nhau đi về căn phòng khách sạn. Cửa vừa khép lại, họ quấn vào nhau như cơn sóng biển dâng trào… Suýt nữa thì quên cả bữa trưa, họ rúc rích cười ngồi vào bàn ăn, anh bóc từng con tôm hấp đỏ hây hây dịu dàng bón cho chị, chị gỡ những con sò nướng thơm ngậy âu yếm bón cho anh… Sau bữa trưa, họ nắm tay nhau dạo quanh khu khách sạn. Thấy một cửa hàng lưu niệm nhỏ bày những món đồ ngộ nghĩnh và xinh xắn, chị kéo tay anh:

Tiếp tục đọc

Phía trong cửa sổ – Vũ Thanh Hoa

Truyện ngắn Phía trong cửa sổ vừa đăng trên báo Bà Rịa-Vũng Tàu Chủ Nhật ngày 2/8/2015 tại đây, mời bạn đọc lại cùng vuthanhhoa.net:

BRVT 2.8.15

PHÍA TRONG CỬA SỔ

Truyện ngắn

Không thể nhớ cụ thể là mình đã ngã vào vòng tay anh ấy thế nào nhưng gọi là “ngã vào” cũng chẳng chính xác. “Ngã” giống như một tai nạn trượt chân mà mình không chủ định… Nhưng nào có phải mình trượt chân, mình đã công tác chung với anh ấy gần chục năm và chưa bao giờ mình ngừng thích anh ấy, là mình muốn “ngã vào” đấy thôi!- Nàng miên man nghĩ như vậy khi thức dậy, nhìn qua anh vẫn say ngủ, họ đang đắp cùng tấm chăn màu hồng ấm áp của khách sạn.

44

Nàng khẽ nhỏm dậy, ngắm khuôn mặt anh từ trên cao. Vẻ lạnh lùng nam tính của anh chưa bao giờ thôi hấp dẫn nàng. Lúc nào anh cũng bình thản cả khi vui lẫn khi cáu giận. Nàng đã từng nghĩ anh sẽ là một khao khát mơ hồ, khao khát chẳng bao giờ đạt đến của người phụ nữ độc thân như nàng, chứ chưa bao giờ nghĩ họ sẽ có một đêm điên cuồng như đêm qua. Thế nhưng nó đã xảy ra, bất ngờ sau một cuộc chiêu đãi, bất ngờ như một giấc mơ, diễn biến như một cảnh quay lãng mạn trong phim Hollywood. Nó đã xảy ra.

Nàng choàng áo ngủ lên mình. Vào phòng tắm vốc những tia nước lạnh lên mặt và ngắm mình trong gương.. Không thể che giấu tia hạnh phúc đang rạng rỡ trong ánh mắt. Giấu làm sao được nhỉ. Nàng thấy vui lạ lùng. Cuối cùng thì người đàn ông ấy đã nằm trong vòng tay nàng, đã thì thầm với nàng những câu “rút ruột” mà đàn ông, đàn bà chỉ có thể nói với nhau khi đắp chung chăn, khi nằm chung gối… Nàng tự pha một li cà-phê nóng để cố lấy lại thăng bằng, mở cửa ban công và tư lự nhìn xuống phố. Phố vẫn đông, vội vã người qua lại. Chẳng ai biết nơi ban-công nàng ngồi đang có một bí mật, chẳng ai biết căn phòng kín đáo nơi khách sạn này có nàng và anh. Nhưng nàng sẽ nhớ mãi…

– Em dậy sớm và uống cà phê?

Tiếp tục đọc

Chuyến xe sớm nhất – Vũ Thanh Hoa

CHUYẾN XE SỚM NHẤT 

Truyện ngắn

Đám cưới ồn ào quá, người ta bàn tán đủ thứ: nhan sắc cô dâu, so sánh họ hàng nhà trai nhà gái rồi chuyển sang tình hình kinh tế biến động do giá dầu giảm và làn sóng người di cư sang Châu Âu. Cô dâu, chú rể đến chào bàn, Linh mỉm cười khi máy ảnh và máy quay phim chĩa về phía mình, nói mấy lời chúc phúc quen thuộc.

Đây cũng là lần đầu tiên nàng biết mặt cặp tân lang và tân nương vì nàng là đồng nghiệp của mẹ chú rể. Nhìn những đĩa thức ăn thừa mứa và li cốc đầy tràn, nàng thở dài. Khổ nỗi hạnh phúc đời người không phải lúc nào cũng tỉ lệ thuận với vẻ xa xỉ của đám cưới. Hôm qua, nàng vừa nhận điện thoại của người bạn thân báo tin họ đã quyết định li hôn sau mười mấy năm gắn bó. Thì ra hai người tốt cũng chả chắc sẽ chơi một ván bài may mắn suốt đời cùng nhau.

50A

– Em có khỏe không?

Nàng giật mình vì giọng nói dịu dàng vừa đủ nghe ngay sát bên cạnh, vội vã nâng li bia còn đầy nguyên, theo phản xạ của kẻ “dạn dày kinh nghiệm trong việc dự tiệc cưới quanh năm”, cụng “nhiệt tình” cái li người ấy vừa chìa ra.

– Anh Tùng!

Nàng thốt lên. Bao nhiêu năm nhỉ, có lẽ hơn 10 năm rồi mới gặp lại nhau, anh ấy, người của một thời lãng mạn, đã khiến nàng đắm đuối và đau đớn biết dường nào khi tan vỡ mối tình sâu đậm.

Tiếp tục đọc

Người đàn bà trong bóng tối – Vũ Thanh Hoa

VTH – Truyện ngắn vừa được đăng trên Báo Bà Rịa Vũng Tàu Chủ Nhật 29/5/2016 tại đây, mời bạn xem lại với vuthanhhoa.net:

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG BÓNG TỐI

Truyện ngắn

Thấy cuộc gọi nhỡ trong máy với dãy số lạ, chị không gọi lại. Bây giờ lừa đảo các kiểu. Không phải số máy quen thì không nên quan tâm. Cơm tối xong, chị lên ngồi phòng khách bật tivi. Như thói quen, chị chỉ xem tất cả tin tức truyền hình bằng hình ảnh, còn âm thanh thì chị tắt hoặc để tiếng thật nhỏ và mở một bản nhạc không lời yêu thích trên cái đầu máy CD cũ kĩ và thưởng thức khoảnh khắc riêng mình hiếm hoi trong ngày.

Chồng chị mất từ khi con trai mới 7 tuổi, bây giờ đã là một bác sĩ trẻ có phòng khám riêng, khoảng thời gian độc thân khá dài ấy, dù bao “hiền nhân quân tử” quan tâm để ý, chị vẫn lẻ bóng cho đến nay. Nhiều người tưởng chị chỉ muốn tập trung vào công việc và chăm sóc con, thật ra chị có một mối tình bí mật trong suốt quãng thời gian công tác ở văn phòng với một đồng nghiệp trực tiếp quản lí chị. Mối tình ấy bắt đầu từ khi chị còn là một thiếu nữ mơn mởn xuân sắc cho đến khi trở thành một phụ nữ trung niên mặn mòi. Hình như nó day dứt và sâu đậm đến độ chị không thể nhen nhóm những xao xuyến mơ mộng thoảng qua với những người đàn ông khác. Thật ra Hoàng, tên người đồng nghiệp ấy cũng chả có gì ràng buộc chị. Với năng lực chuyên môn và bằng cấp cao, chị luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao, nên rất độc lập trong công việc. Những dịp đi công tác, những ngày làm thêm, những đợt học nghiệp vụ, những chuyến du lịch tập thể…tình cảm giữa họ cứ âm ỉ, chôn vùi rồi bùng phát lên như  ngọn lửa rừng rực thiêu cháy tất cả những rào cản cuối cùng… và những điều tự nhiên nhất khi một người đàn bà và một người đàn ông yêu thương nhau đã đến.

ngdanba trongbongtoi


Chị không thể quên cảm giác run rẩy, rối tung vừa hạnh phúc vừa xót xa khi chị từ chỗ hẹn với anh trở về nhà. Đó là lần đầu tiên họ lao vào nhau giống hai đứa trẻ thèm thuồng đói khát đến rạc cả người vừa được thỏa nguyện. Như hai kẻ cuồng tín bị hút vào một cơn mê muội lạ kỳ. Đó là cuộc yêu giữa hai người rất thân quen vẫn gặp nhau trong công việc, trong tất tật mọi sinh hoạt từ sáng đến chiều tối, mỗi ngày tám tiếng hoặc hơn tại cái nơi ngột ngạt và nhàm chán được gọi là “công sở” nhưng cực kì hấp dẫn trong vai trò mới: Người tình. Có những cảm xúc rất lạ, lạ lắm với những gì họ biết trước đó. Nó vượt trên tất cả các giá trị mặc định, những ý niệm thông thường và bay lên tầng mây mỏng manh, theo những cơn gió mê dại cuốn đi… Nhưng rồi chị đã dừng lại. Chị chủ động dừng lại vì  anh đang có một gia đình êm ấm với người vợ tận tụy và những đứa con ngoan ngoãn.

Tiếp tục đọc

Lừa tình (Phần cuối) – Vũ Thanh Hoa

LỪA TÌNH

Truyện vừa

3.

Thế giới quý bà sao mà đa dạng phức tạp là thế! Chị kia đăng những dòng status chứa đầy các triết lý, châm ngôn răn dạy lẽ đời đi kèm những hình ảnh đậm chất từ bi “lay động lòng người” như xa xót con chim sẻ mồ côi, con mèo bị tật ở… chân, một nụ hoa chưa kịp nở đã tàn… Chị nọ post những câu thơ, bài viết đầy tính nhân văn, những tấm hình thể hiện mình hiền thục, đoan trang, đức hạnh…

Thế nhưng nếu có cơ hội để “họp chợ” về một chủ đề “nhạy cảm” đại loại như: chồng có bồ nhí hoặc cô gái xinh đẹp nào đó “trở thành người thứ ba” xen vào tổ ấm gia đình… thì lập tức các “thánh mợ” ấy “lộ nguyên hình”: hè nhau lao vào đánh hội đồng, tuôn ra hàng tấn ngôn từ sặc mùi chợ búa để lăng mạ, nguyền rủa cái lão chồng ngu muội, phản trắc, cái con XYZ trẻ đẹp lăng loàn đĩ thõa kia cứ như thể nó đang cướp chồng các chị, dụ dỗ con em các chị, ăn cắp hạnh phúc của các chị… dù có khi các “thánh mợ” chả rõ thực hư thế nào, mới “nghe đồn” từ một nguồn tin tào lao với ti tỉ “phiên bản” méo mó, rẻ tiền. Mới biết, khi một người phụ nữ bị một người đàn ông đạp một cái ngã xuống thì cô ấy còn bị bồi thêm nhiều cú đạp ăn theo của những người đàn bà “tỉ phú thời gian” đầy ắp đố kỵ và nanh nọc!

LUA TINH (3)

Trước nay mục tiêu của hắn là “ảo thuật” sao cho những đồng tiền từ các nick name “Hoa mùa Thu”, “Mưa cuối hạ”, “Gió cô lẻ”… kia chảy vào tài khoản mình nên cũng chả phí thì giờ mà quan tâm đến ả đàn bà đằng sau những biệt danh sến sẩm ấy. Nhưng từ khi quen Hà, hắn không thể ngăn nổi tò mò tìm hiểu về con người thật của nàng. Với trình độ công nghệ ngày càng “lên tay” bấy lâu để kiếm ăn, hắn lần theo dấu vết của nàng và lại bất ngờ khi khám phá ra nàng là một người con gái hiền hậu. Không phô trương, không màu mè giả tạo, nàng dịu dàng hòa nhã như chính vẻ bề ngoài của mình.

Lần đầu tiên hắn thấy mất kiểm soát khi ngồi trước một phụ nữ. Thì ra không phải vẻ ngồn ngộn nghẹt thở của thân xác hay sự ma mãnh, lọc lõi của đàn bà mới quật đổ thằng đực rựa kềnh càng và đốn mạt như hắn. Nét mong manh nhẹ nhõm tựa một nhành hoa dại kia mới khiến hắn bâng khuâng…

– Lúc nhắn tin trên mạng thấy anh mau mồm mau miệng thế, vậy mà gặp mặt lại hiền khô vậy?

Hà cười cười tinh nghịch khi thấy hắn ấp a ấp úng. Mấy lần khác thì hắn quả có giả vờ lúng túng, giả vờ ngớ ngẩn để cho mấy ả “nạ dòng” sa bẫy, nhưng lần này thì hắn bối rối thật tình.  Lần đầu tiên hắn không mấy quan tâm đến thu nhập và hầu bao của người phụ nữ này, hắn ngây ngất ngắm vẻ yêu kiều và nụ cười duyên dáng dễ mến của nàng… Buổi chuyện trò xoay quanh những câu chuyện, những sở thích chung họ đã từng chia sẻ qua mạng ảo, thấm thoắt cũng quá chiều, Hà bảo phải về đón con gái.

– Thứ bảy này em có rảnh không?

– Chiều thứ bảy trung tâm luyện chữ nghỉ, em rảnh ạ.

Hắn mạnh dạn: “Có bộ phim đang chiếu, thấy cô diễn viên chính giống em lắm!”, nhận được nụ cười e lệ của Hà, hắn biết nàng không từ chối. Suốt quãng đường về nhà Liễu, hắn ư ử hát một bản tình ca thời thượng dù thuộc chẳng ra đầu ra đuôi. Sao mà hắn mong cho đến cuối tuần đến thế!

Thứ sáu, hắn nhắn cho nàng: “Em nhớ tối  mai mình đi coi phim nha” Chờ một lúc mới thấy nàng đáp: “Không được rồi anh ơi” Và Icon là chú mèo đang khóc… “Sao vậy em?” Hắn lặng người. “Em phải đi dạy bù, còn nợ tiền nhà, tiền điện nước mấy tháng lận! ” Hắn bần thần, chỉ có lừa lọc như hắn mới ở không mà có tiền xài, còn tần tảo một thân một mình như nàng nuôi con gái nhỏ thì cứ thiếu trước hụt sau là đương nhiên. Nhớ khi xưa còn làm việc lương thiện, chưa khi nào hắn được bữa ăn no…”Em cứ nghỉ đi rồi bù sau!” “Không được đâu anh, chủ nhà dữ dằn lắm!” “Anh nhớ em lắm…” Hắn thấy nàng lưỡng lự…Hắn lại năn nỉ, cuối cùng nàng cũng xuôi theo. Hắn hiểu Hà đã dành nhiều tình cảm cho mình.

Bộ phim vui có, buồn có, mà cái kết cũng mờ mịt như cuộc đời hắn… Trong bóng tối hắn tìm bàn tay nhỏ bé của Hà, nàng nhẹ nhàng nắm lại và ngả đầu vào vai hắn… mùi hương bồ kết dìu dịu trên tóc nàng làm hắn nhớ đến bà ngoại… Vì hắn chưa bao giờ gặp mẹ… Đèn rạp bật sáng, hắn vẫn nắm chặt tay nàng hiên ngang bước ra, họ vui vẻ bàn về bộ phim thì bỗng dưng một người đàn bà khoảng 50 tuổi, dáng vẻ dữ tợn bước theo rồi chặn ngay trước mặt Hà:

– Cô Hà, tôi gọi điện thoại thì cô không nghe máy, tới nhà mấy lần thì cô khóa cửa, cô định tránh tôi đến bao giờ?

– Cháu… cháu có định trốn cô đâu…

– Có chuyện gì vậy? – Hắn hỏi ôn tồn. Người đàn bà xỉa tay vào mặt Hà:

– Hai mẹ con cô này thuê nhà tôi. Mấy lần trước thương tình cô ấy chưa có việc làm nên tôi cho cô ấy nợ. Lần lữa mấy tháng trời, bộ cô tưởng có mỗi mình cô biết ăn cơm còn người ta uống nước lã à?

Vài người tò mò đứng xem. Hà cúi gầm mặt, hắn hiểu là lần đầu tiên đi chơi với bạn trai, nàng mắc cỡ đến mức nào. Mụ đàn bà thấy nàng im lặng càng được nước lấn tới, cười hả hê:

– Thiếu nợ đùm đề mà còn bày đặt đi coi phim với trai, lãng mạn ghê ta!

Hắn nổi nóng thật sự. Hắn lôi sềnh sệch mụ ta vào góc tường bên đường, nghiến răng hỏi:

– Bà khóa cái mồm lại. Cô ấy còn thiếu tiền của bà bao nhiêu?

– Mười lăm triệu chưa tính lãi, cậu giỏi thì trả đi! – Mụ kia bĩu môi. Hắn nghĩ nhanh, gật đầu.

– Tôi đưa trước cho bà một nửa, ngày mai tôi đưa hết, bà biến khỏi đây nhanh!

Hắn vét túi còn bao nhiêu đưa cả cho mụ, mụ đàn bà biến ngay vào màn đêm. Hà rơm rớm nước mắt, dù hắn vẫn pha trò. Đến trước cửa căn phòng trọ tồi tàn của nàng, hắn bảo: “ Mai gặp nữa em nhé!” Rồi hôn nhẹ lên môi Hà. Nghe tiếng trẻ con bên trong căn phòng vọng ra, Hà ngượng nghịu:

– Anh về nhé! Em cám ơn anh.

Gió hai bên đường mát rượi, hắn thì thấy lòng ấm áp vô cùng.

Hôm sau vừa đến cửa phòng Hà trọ, đã thấy mụ chủ nhà chầu chực ở đó. Đếm số tiền hắn đưa xong mới thấy mụ nở nụ cười “thu hoạch”:

– Cậu thật tốt bụng. Ước gì con gái tôi cũng gặp người bạn trai như cậu!

Rồi mụ chuồn nhanh. Hà đóng cửa lại, vẻ mặt nàng dịu buồn. Một tay hắn khóa cửa, một tay hắn ôm choàng lấy nàng:

– Em đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì, em là vợ anh mà!

Trước khi đặt nụ hôn lên đôi môi nhỏ xinh, hắn còn cẩn thận hỏi:

– Con gái em đâu?

– Em gửi con bên hàng xóm trông hộ rồi!

Thì ra nàng đã chuẩn bị không gian cho hai người tối nay, hắn nghe mình run rẩy vì hạnh phúc, hắn đỡ Hà lên chiếc giường nhỏ, với tay tắt bóng đèn…

Gối đầu nàng lên bắp tay lực lưỡng của mình, hắn thì thào:

– Mình sẽ tổ chức đám cưới thật lớn em nhé?

Hà dụi mặt vào chăn, không nói gì, hắn thấy thương nàng quá, bảo:

– Em đừng lo, anh sẽ tìm một nghề lương thiện để chăm sóc cho mẹ con em suốt đời…

Trong bóng tối, hắn vẫn thấy nàng quay qua nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh biết ơn. Thật may Hà không tò mò về nghề nghiệp của hắn hiện giờ, không thì lại phải nói dối, hắn chẳng đành lòng. Trời bỗng đổ cơn mưa nhẹ, nàng bảo:

– Mưa đêm làm em nhớ quê quá, mỗi lần mưa nhà lại dột khắp nơi, mẹ lại lọ mọ trở dậy đem hết xô chậu ra hứng nước…

Hắn ôm lấy Hà, nói nhỏ:

– Anh có dành dụm được chút tiền, anh gửi về quê cho ba má em sửa nhà rồi cuối năm mình về xin phép làm đám cưới nha…

Chẳng để nàng kịp trả lời, hắn lại ngấu nghiến hôn nàng …

***

Gửi qua bưu điện số tiền theo địa chỉ ở quê Hà, hắn huýt sáo, vuốt tóc điệu đà rồi phóng xe đến phòng trọ của nàng. Hắn đã thành người nhà lâu rồi nên cũng chả cần gõ cửa, cửa không khóa, hắn đẩy vào thì thấy phòng tắt đèn. Hắn với tay mở công tắc… Đèn sáng, bộ mặt trâng tráo của Liễu hiện ra, ả bĩu môi:

– Giỏi ghê, định trở mặt phản trắc cơ đấy!

– Sao cô lại… Hà đâu rồi?

– Khốn nạn thật! Lén lút chuyển hết tiền bạc cho nó! Tưởng qua mặt con này dễ thế!

– Tôi xin lỗi Liễu, tôi yêu Hà, tôi sẽ cưới cô ấy…

– Hà? – Liễu cười ré lên – Làm đ. gì có con Hà nào! Nó cũng là một con đĩ thôi, đệ tử của tôi đấy! – Rồi mặt ả ta biến sắc, ả rít lên the thé:

– Mày tưởng thoát được tao dễ thế à? Mày nhớ thuở mày còn khố rách áo ôm đến xin việc ở nhà tao không?

Hắn không nói gì. Hắn biết sẽ có ngày này. Hắn rút khóa xe máy, tháo cái lắc vàng, cả chiếc đồng hồ đeo trên tay để trên bàn trước mặt Liễu, rồi quay lưng bước đi. Liễu hét:

– Còn cái điện thoại mười mấy triệu trong túi quần ấy!

Hắn dừng lại, rút cái điện thoại ra rồi quay lại ném, may mà Liễu nhanh nhẩu tránh được. Hắn mở cửa bước ra đường, hắn nghe Liễu chạy theo, giọng đã dịu xuống:

– Thôi anh đừng đi… Con ấy cũng chỉ là một con đĩ thôi, tiền của anh em thu lại cả rồi, em trả anh mà!

Hắn gạt phăng bàn tay níu chặt của ả, vẫn không nói một câu nào, hắn đi về phía bến xe, có lẽ hắn đi xa.

HẾT

VŨ THANH HOA (2/2/2016)
Truyện đã đăng tại Chimvietcanhnam (Pháp)

Lừa tình (2) – Vũ Thanh Hoa

LỪA TÌNH

Truyện vừa

2.

Hắn vốn nhanh nhẹn sáng dạ, chỉ mấy buổi là thành thạo lên mạng để tiếp cận các đối tượng trong “tầm ngắm”. Đối tượng thứ nhất là mấy gái trẻ thích trai đẹp, trai giàu với những màn tỏ tình ướt át kiểu phim Hàn Quốc, mấy gái này thấy hình ảnh của hắn là bắt đầu mê mệt mộng mị nhưng xem ra nhóm đối tượng tâm tính thiếu ổn định, hay nhõng nhẽo giận hờn và đa phần còn đang đi học hoặc công việc bấp bênh nên khó để rủ rê đầu tư, góp vốn hay ứng trước một khoản tiền nào đó.

Nhóm đối tượng thứ hai là các chị sồn sồn “thu đã về mà đông chưa tới”, cái tuổi trẻ không ra trẻ mà già chưa ra già, phần thì đã có gia đình nhưng hôn nhân trục trặc hoặc các chị lỡ thì, góa bụa, li hôn… những chị này thường đã tích lũy chút vốn kha khá, đang cô đơn hoặc khao khát tình cảm và thể xác nên thường dễ rơi vào “tròng” hơn. Ban đầu các chị có vẻ khó tính và đoan trang nhưng nếu biết “đòn tâm lý” thì các chị còn “tới luôn” so với các em teen hay ngúng nguẩy nhiều. Các chị mà đã “trúng đòn” thì thôi rồi: Yêu ngày yêu đêm, như đồng cỏ khô bỗng một ngày được mưa rào tưới tắm, yêu trong nghi hoặc và cả tin, kiêu sa và mặc cảm, lo lắng và liều lĩnh…

luatinh2

Phải nói là hắn tuy chẳng học qua trường lớp nào nhưng sẵn “năng khiếu tán gái” cộng với cuộc đời sớm phong trần và nhất là vẻ điển trai vô cùng quyến rũ đã “gây thương nhớ” cho nhiều em gái, chị gái trên mạng ảo.

Nhưng sau những màn tung hứng, đuổi bắt ú tim, khó khăn nhất vẫn là màn gợi ý sao cho các em, các chị trong cơn say tình mê muội ảo, phải dốc hầu bao thật ra chi “tình phí” đầu tư cho giấc mộng đẹp như xây lâu đài trên cát… Tất nhiên có chị chưa đi đến cuối “đường tình” đã “ngộ dần ra” và lập tức cắt đứt quan hệ, có chị trót dại gửi tiền một lần rồi nghe ai đó cảnh tỉnh, bèn tỉnh trí quay lại rủa xả cho hắn một trận là “quân đào mỏ”, là hạng đàn ông hèn mạt bám váy đàn bà… dọa cho hắn vào nhà đá bóc lịch… Nhưng đúng như Liễu đúc kết, hầu như các con mồi đều ngậm đắng nuốt cay vì sĩ diện, chẳng dám tố giác hoặc cất công đi tìm hắn để đòi lại số tiền đã mất. Chẳng ngở kiếm tiền lại dễ vậy, vui vậy mà hầu như chẳng mất tí vốn liếng nào. Thậm chí hắn còn đưa được vài “người tình” bước ra khỏi “màn hình phẳng”, chui vào nhà nghỉ mây mưa đã đời rồi mới cao chạy xa bay…

Một lần nằm cạnh nhau, Liễu bảo:

– Mình bây giờ lạnh nhạt với em rồi, em biết hết.

Hắn thanh minh đủ thứ nhưng Liễu chẳng buồn nghe. Hắn không nói nữa. Hắn nghĩ thằng đàn ông thua đủ với đàn bà thì khác gì đàn bà. Nhưng hắn biết, Liễu vẫn “tàu nhanh, tàu chậm” với các con mồi của ả, thậm chí có kẻ đã say như điếu đổ, “đầu tư” số tiền khá lớn và còn định cưới ả làm “bà nhỏ”. Nhưng có một chuyện, Liễu không thể biết, đó là trong quá trình thực hiện một phi vụ, với một người phụ nữ tên là Hà, hắn không muốn “đi đến cùng ý định”.  Lần đầu tiên thấy ảnh đại diện của Hà trên mạng, hắn đã thấy một cảm giác xao xuyến khó tả. Vẻ đẹp thùy mị, mảnh mai của nàng dễ thương lạ lùng.

– Chào em, cho phép anh được làm quen nhé?

– Chào anh, rất vui được biết anh.

Hà trả lời thân thiện, không tỏ ý ngờ vực.

– Em làm nghề gì?

– Nghề của em lạ lắm.

Hắn nhìn các tấm ảnh cô gái đưa lên trang mạng cá nhân, trông cô ấy dịu dàng mỏng manh là vậy, chắc không thể làm công việc gì quá nặng nhọc được.

– Anh đoán thử nhé, em làm cô giáo phải không?

– Anh đoán gần đúng thôi, em làm nghề luyện chữ, viết thuê.

– Đúng là lạ thật, tức là thế nào?

– Các ngày thường em luyện chữ cho học sinh ở trung tâm còn đến mùa cưới thì em viết thiệp cưới thuê.

– Thú vị quá, chắc chữ em đẹp lắm nhỉ.

Cô gái bèn gửi cho hắn xem mấy tấm ảnh có nét chữ rất đẹp, hắn vốn chữ xấu quắc nên thấy hâm mộ vô cùng. Hắn giới thiệu mình làm việc ở văn phòng cho 1 công ty trách nhiệm hữu hạn, chưa có gia đình.

– Em có gia đình chưa?

– Em có 1 con gái. – Cô gái trả lời. Hắn bỗng thấy hụt hẫng quá. Thì ra nàng đã có chồng con rồi.

– Ông xã em làm nghề gì?

Không thấy nàng trả lời. Hắn vẫn chờ đợi, có chồng thì tán theo kiểu có chồng. Mấy cô có chồng lại ít có cơ hội biết “của lạ”, có khi còn đắm đuối hơn mấy cô độc thân ấy chứ! Em này có một chồng hay ba chông, phải cưa đổ bằng được mới thôi! Sao mà hắn quyết tâm vậy! Đợi mãi đến hôm sau mới thấy nàng đáp:

– Em không có ông xã.

Hắn mừng rơn. Đã xác định chỉ là “con mồi” mà chưa bao giờ hắn mừng như thế.

– Thế bé gái là…? – Hắn hỏi tế nhị. Chẳng ngờ nàng bộc bạch chân tình:

– Hồi sinh viên em có bạn trai nhưng khi biết em mang thai bạn ấy chối bỏ, em phải nghỉ học và làm đủ mọi việc nuôi con, không dám về quê vì xấu hổ với họ hàng.

Hắn thấy tay mình run rẩy vì xúc động. Sau một thời gian đuổi bắt các “con mồi”, dùng mọi mánh khóe tâm sự để họ rút ruột rút gan, kể lể hoàn cảnh của mình, không thiếu những mảnh đời dang dở, bị phụ bạc, bị lừa đảo nhưng hắn chưa bao giờ “động lòng” thế này. Hắn cũng không hiểu tại sao.

Sau một thời gian “giao lưu” với nhau trên mạng, họ quyết định gặp mặt. Điểm hẹn là một quán café. Không phải lần đầu hẹn các “con mồi”, sao lần này hắn hồi hộp lạ kỳ. Từ xa hắn đã nhận ra bóng dáng Hà, chẳng khác gì trong ảnh, chỉ điều này thôi đủ biết nàng thật thà. Hắn từng nhiều phen hoảng hốt khi gặp các “giai nhân” ngoài đời thực. Với công nghệ chỉnh sửa ảnh và kỹ xảo trang điểm, các cô, các bà bỗng “hô biến” tức khắc 10-20 năm tuổi với vóc dáng cũng giảm từ 10-20 ký với 3 vòng gợi cảm đến ngỡ ngàng!! Quả thật nhiều phen “đích mục sở thị bản gốc” khiến hắn sởn gai ốc và suýt trào ngược đồ ăn ra ngoài! Ban đầu hắn đã từ chối việc dụ dỗ những người đàn bà nhẹ dạ này để  “thó” tiền của họ rồi “lặn không sủi tăm”, Liễu cười bảo:

– Việc gì phải ấy náy cho mệt hả cưng. Kẻ cắp gặp bà già thôi.  Các mụ ấy tự chui vào ảo tưởng thì cho chết! Phải hành nghề chuyên nghiệp cưng à, không để cảm xúc chen vào! Há há.

Lần đầu ăn cắp thì thấy day dứt, lần thứ hai thì thấy áy náy, lần thứ ba thì thấy bình thường và lần thứ tư thì đã quen tay…hắn cũng không nhớ đã lừa được bao nhiêu phi vụ cho đến khi gặp nàng.

(Còn tiếp)

VŨ THANH HOA

>> Lừa tình (3) – Vũ Thanh Hoa

Lừa tình (1) – Vũ Thanh Hoa

LỪA TÌNH

Truyện vừa1.

Hắn nhìn vào gương: Ơn giời đã cho gã vẻ ngoài khá hoàn hảo. Hắn là kết quả mối tình chóng vánh giữa mẹ hắn là một gái nhảy vũ trường và cha hắn, là một đại gia đã có đến 3 đời vợ, chỉ sau mấy ngày quen biết. Khi mẹ hắn mang thai đến tháng thứ năm thì bị bà vợ ba của ngài đại gia nọ đến đánh ghen một trận tơi bời khói lửa. Ngài đại gia cũng nhân cơ hội ấy biến mất và mẹ hắn chả còn cách nào khác là lánh về quê để “trút cái của nợ” ra khỏi mình rồi cũng bỏ đi chẳng một lần quay lại. Hắn sống vất vưởng nay ăn nhờ bà ngoại, mai ngủ nhờ cô họ, mốt trú nhờ hàng xóm… hắn cũng biết đọc, biết viết nhờ học lỏm mấy gã lái buôn trong làng để tiện sai vặt, kiếm chút tiền lẻ. Nhưng không nghèo hèn nào có thể phủ nhận được cái vẻ điển trai trên khuôn mặt hắn với dáng người cường tráng và phong thái lãng tử.

Con gái trong làng đã nhiều cô thầm thương trộm nhớ hắn nhưng lập tức bị gia đình cấm cản vì “xuất thân” có đến “mười không” của hắn: không cha, không mẹ, không nhà, không học hành, không nghề nghiệp, không… có đến cả bộ đồ lành lặn! Hắn cũng biết phận mình, chỉ loanh quanh làm thuê làm mướn nuôi thân, không dám tơ tưởng đến gái nhà lành. Nhưng khi đêm xuống, bản năng giống đực trỗi dậy mãnh liệt khiến hắn không thể kìm hãm nổi, hắn đành phải chi những đồng xu ít ỏi cho đám gái làm tiền rẻ mạt ẩn nấp ngoài bụi bờ để qua cơn khát thèm.

Tất cả vẻ đẹp “giời cho” cũng như sức khỏe hừng hực của chàng trai 20 tuổi như hắn không thể qua nổi cặp mắt “ti hí’ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của Liễu, ả gái “nạ dòng” xóm trên. Mới hơn 30 tuổi mà đã qua 2 đời chồng và 2 đứa con khác cha, ả thuộc hàng có của ăn ở để ở vùng này. Chẳng ai biết ả làm thế nào mà cất được ngôi nhà khang trang hai tầng lầu, sắm đến 2 cái xe máy trong nhà nhưng trông đôi mắt hi hí và cái thân hình ngồn ngộn, lúc nào cũng lả lơi uốn éo, các bà các chị “chính chuyên” xóm giềng luôn thì thào cảnh giác.

Một lần gọi hắn vào khuân vác cho cái tivi mới toanh mua tận trên tỉnh về, Liễu hào phóng đưa cho hắn hẳn hai trăm ngàn đồng rồi liếc mắt, cười cười hỏi:

– Có thích làm việc cho chị không cưng?

Hắn quay qua nhìn Liễu, thế nào lại nhìn đúng vào bộ ngực nhấp nhô mỡ màng sau làn áo mỏng khiến hắn nóng rực cả người, lắp ba lắp bắp:

– Làm… là làm việc gì hả chị Liễu?

– À… – Liễu nhìn thấy vẻ bối rối đầy háo hức trong ánh mắt hắn, bảo – Thì chị bảo gì thì làm nấy, có khối việc để làm đấy! Bằng lòng thì mai đến nhé.

Đêm ấy hắn về trằn trọc một lúc mới ngủ. Thường thì hắn nằm chưa thẳng chỗ đã ngáy tít thò lò nhưng hôm nay phải mất một lúc cho nghĩ ngợi. Hắn nửa mừng nửa hồi hộp. Mừng vì được làm việc cho một mụ đàn bà rửng mỡ, trai tráng như hắn “kiểu nào cũng lợi”, nghĩ đến cảnh “cơm no bò cưỡi” mà hắn vội nuốt nước bọt nhưng hắn cũng hơi lo lo, không biết ả này làm ăn kiểu gì, không khéo dính vào bọn đĩ điếm giang hồ có ngày nó phanh thây… Nghĩ được đến đây thì hắn bắt đầu ngáp rồi ngập chìm vào một giấc ngủ có chút mộng mị táo bạo…

Sáng sớm hắn đã dẫn xác đến nhà Liễu. “Bà chủ” còn đang tô son kẻ mắt rất tỉ mỉ trong nhà, liếc xéo gã trai, ả cười mủm mỉm:

– Gớm, sớm thế cơ à, ăn gì chưa?

– Chưa chị!

– Thì vào mà ăn!

Liễu chuốt nốt hàng mi cong vút rồi trỏ vào cái bàn ăn, hắn nuốt nước bọt khi ngửi thấy mùi cá kho thơm phức bày sẵn trên bàn và tô canh dưa chua. Thì ra liễu đã đoán trước mọi chuyện… Tuy đói và thức ăn ngon nhưng hắn vẫn cố gắng từ tốn để giữ “hình ảnh đẹp” trong mắt bà chủ mới. Ăn được một lúc thì bà chủ đứng dậy múc một can rượu thuốc ra:

– Uống cho nó ấm…

Không ngờ tửu lượng của bà chủ trẻ thật đáng nể. Hắn cũng chưa “đối ẩm” với “người đẹp” như thế bao giờ nên cao hứng uống lấy uống để. Thấy hắn đã đủ độ “mơ màng”, Liễu ngừng lại, dìu vào trong phòng ngủ, kéo rèm… Có lẽ đó là lần đầu tiên trong đời hắn biết thế nào gọi là “thỏa mãn”.

Hôm sau đúng giờ hắn lại có mặt, ăn cơm xong Liễu bảo:

– Bây giờ cưng bắt đầu làm việc cho em nhé?

– Là… làm gì? – Hắn vẫn ngượng ngập, chưa xưng hô “anh, em” tự nhiên như Liễu.

– Mình tìm mồi để “lừa tình”.

Hắn nghệt mặt ra. Liễu nheo mắt, chỉ các đồ vật trong nhà:

– Thế cưng nghĩ em làm thế nào mà kiếm được các thứ này chứ?

Hăn vẫn không hiểu. Hắn đoán cô ả cặp bồ để moi tiền mấy cha nhà giàu hay buôn bán gì đó bất hợp pháp nhưng không dám hỏi. Liễu nhìn khuôn mặt ngô nghê của hắn, cười phá lên:

– Cưng bảnh trai thế kia, sinh ra để làm việc này mà, chả mấy chốc mà rủng rỉnh tiền, lại trở mặt với em ấy chứ!

Sau cùng thì hắn đã hiểu: Liễu điều hành một đường dây tìm các đối tượng làm quen bằng hình thức tán tỉnh yêu đương trên mạng sau đó gặp mặt rồi hứa hẹn một tương lai nào đó để họ gửi tiền vào tài khoản có sẵn. Sau khi đã nhận được số tiền kha khá, nếu thấy không có khả năng moi thêm, sẽ biến mất tăm không để lại dấu vết…

– Họ không đi tìm ra mình sao? – Hắn thắc mắc.

– Ha ha – Liễu cười phá lên – Mình sẽ lập những tài khoản ma trên mạng và địa chỉ ảo, khi con mồi nhận quả đắng bị “lừa tình”, đa phần họ xấu hổ không dám tiết lộ với ai đâu, cưng yên tâm đi.

(Còn tiếp)

VŨ THANH HOA

>>Lừa tình (2) – Vũ Thanh Hoa

Sếu (Phần cuối) – Vũ Thanh Hoa

>>Xem Sếu phần 1

Sếu tỉnh giấc khi nghe tiếng gọi của Elvis Hùng. Trong ánh nắng sớm rọi thẳng vào giường, nó thấy mình lõa lồ.

– Em…em…đã… ? – Nó hỏi, miệng đắng ngắt.

-­ Màn chào hỏi ấy mà – Hùng cười khẩy, vừa xỏ thắt lưng, vừa nói giọng lạnh lùng :

– Vào tắm đi. Sau đó tôi dẫn đi mua mấy bộ cánh. Hôm nay ra mắt ông chủ.

– Anh không phải ông chủ sao ? – Sếu thắc mắc.

– Hì – Hùng lại cười khẩy – Tôi cũng là thằng cu-li thôi. Tôi chỉ phụ trách « màn chào hỏi» ấy mà. Còn nhiều màn lắm. Nhanh lên, không có thời gian nhiều đâu!

Những tia nước lạnh làm Sếu tỉnh hẳn, nó bật khóc khi thấy phần dưới đau rát vì xây xát và những vết răng in dấu trên bầu ngực nhô cao…

4. Ông chủ thật sự không đeo nhiều vàng, không cột tóc đuôi ngựa. Trông ông giản dị và oai vệ. Trước ông, Elvis Hùng rõ khúm núm. Nghe nói ông đã đạt được nhiều danh hiệu và bằng khen. Nhìn lướt qua Sếu, ông bảo :

– Khuôn mặt tàm tạm. Chiều cao và cặp giò độc. Bảo Merry Hương chăm sóc nghe.

Ông bước vào chiếc xe sang trọng. Xe lao vút đi. Elvis Hùng «dạ dạ» và bấm máy điện thoại. Có tiếng phụ nữ «Alô», Hùng cười khùng khục :

– Anh giao cô bé cho em dạy dỗ nhé.

Merry Hương trông giống hệt một Manơcanh. Gầy, cao và vô cảm. Chị săm soi Sếu cũng giống như săm soi một Manơcanh. Chị hỏi :

– Em tên gì ?

– Dạ…Sếu.

– Đổi tên đi. Mọi việc bắt đấu từ cái tên đó – Ngẫm nghĩ một chút rồi chị bảo – Sẽ tên là Quách Sương Sương. OK ?

– Chị ơi, tên khó nhớ quá…giống phim Tàu hả chị ?

– Tên giống Tây bây giờ nhàm rồi, giờ mốt mới là giống Tàu. Ráng nhớ cho được cái tên của mình là đủ.

Có mấy cô gái được tuyển với Sếu đợt này. Họ đều có chiều cao, chân dài, ở tỉnh lẻ hoặc nông thôn và đều khát khao đổi đời.

Merry Hương dạy cách mang giày cao gót, cách đi, cách đứng và cách vô cảm. Chị dặn:

– Mọi vui buồn đều phải che giấu. Cái chúng ta trưng ra là cái giả, cái chúng ta che đi là cái thật.

Sếu quay qua cô bạn thì thầm:

– Vậy thì chúng ta chả khác gì các Manơcanh nhỉ.

– Nhưng là các Manơcanh được trả tiền ! – Cô gái cũng vừa được đổi tên là Lý Lệ đáp.

Hơn một tháng trời, họ được ăn cơm hộp, ngủ trên những chiếc nệm cũ trong một nhà trọ và tập luyện gắt gao. Các cô gái (sắp thành) người mẫu khắp người ê ẩm mỏi nhừ nhưng luôn được Merry Hương khích lệ :

– Cố gắng lên các em! Chúng ta sắp được trình diễn trong một chương trình lớn. Tương lai nằm cả ở đó.

Sau mỗi ngày nặng nhọc, những cô gái lại co những cặp «chân dài miên man» thiếp trong những giấc mộng rực rỡ.

5. Rồi ngày trình diễn cũng tới. Sân khấu được dựng giữa Hội chợ.

Elvis Hùng đến từ sớm, ngó nghiêng chỗ này chỗ nọ, liên tục gọi điện thoại, lúc cười ha hả, lúc quát oang oang. Sếu định hỏi thăm nhưng anh ta hình như chẳng nhận ra nó. Anh ta xun xoe với Merry Hương nhưng chị ấy thì cứ lạnh băng, Sếu liều hỏi :

– Chị giận gì anh Hùng à ?

– Thằng…điếm – Merry Hương rít khe khẽ qua kẽ răng – Lẽ ra nó chỉ húp cặn nhưng nó toàn húp váng.

Sếu im bặt, nó chợt nhớ đến nụ cười khẩy của Elvis Hùng kèm câu «Màn chào hỏi ấy mà» hôm nào…

Nhà thiết kế đến với bộ sưu tập chả ăn nhập gì với tên gọi «Thiên đường huyền bí», Sếu nhìn mái tóc rối bù nhuộm nửa đỏ nửa vàng, thân hình gầy nhẳng ưỡn ẹo ép trong bộ đồ da bóng, đôi giày ủng lua tua mà không đoán nổi đàn ông hay đàn bà.

Tiếng nhạc xập xình nổi lên cuốn hút người xem chen chúc nhau. Các người mẫu mặc những trang phục «Thiên đường» nên rất «huyền bí». Đến lượt Sếu bước ra, mái tóc được búi cao, cài một vật nom vừa na ná cánh chuồn chuồn vừa na ná cái vỉ nướng than ở quê, được Nhà Thiết kế giải thích : “Lấy cảm hứng từ những áng mây chiều !” Bộ váy voan xanh khoét sâu phần ngực, cặp vú nhỏ rắn chắc nhún nhẩy theo từng bước nhạc, tà váy xẻ cao nổi bật đôi chân thon dài mịn màng nước da bánh mật. Tiếng huýt sáo, vỗ tay rộ lên. Trong đầu Sếu bỗng vang lên lời dạy của Merry Hương : Cái chúng ta trưng ra là cái giả, cái chúng ta che đi là cái thật. Mặt Sếu lạnh băng, sải những bước tự tin lượn đi lượn lại đủ vòng của mình. Phía cánh gà, nó thấy Merry Hương tỏ ra hài lòng.

Sáng sớm, nó đã nghe tiếng Merry Hương :

– Các em dậy đi, báo đăng tin cuộc trình diễn của chúng ta đó.

Lý Lệ đọc to cho cả bọn nghe, bài báo ca ngợi bộ thiết kế « bay bổng và trí tuệ », Merry Hương cười nhạt : « Tiền của ông chủ viết đó các em » Cả bọn ngớ ra. Lý Lệ đọc tiếp : « Có lẽ điểm nhấn của buổi diễn là bộ váy voan màu xanh trời với những nếp gấp kỳ công và những đường xẻ táo bạo được trình diễn bởi một cô người mẫu còn rất trẻ nhưng đã tạo được một phong cách ấn tượng với giới chuyên môn… » Giọng Lý Lệ nghẹn lại, bộ váy ấy Sếu mặc. Báo đang khen Sếu. Không khí bỗng chùng xuống nặng nề. Sếu cúi mặt như có lỗi, nó cảm nhận được những cái bĩu môi sau lưng…

Merry Hương gọi nó vào phòng riêng, đưa nó một phong bì và một điện thoại di động :

– Từ nay đổi đời rồi đó. Cất số tiến cat-sê đi, cầm cái điện thoại này để tiện giao dịch nghen.

Sếu lí nhí cám ơn, vội chạy vào toilet, nó run run mở phong bì, số tiền bằng mấy tháng làm ở Shop thời trang… Nó mừng đến rớm nước mắt…

6. Lịch biểu diễn của Sếu bây giờ dày đặc. Sếu còn xuất hiện khá nhiều trên các tạp chí thời trang.

Một lần giữa hai show biểu diễn sát giờ, Sếu không kịp xem kỹ trang phục và phụ kiện, bước đến nửa sân khấu thì gót giầy bỗng đứt rời, dấu hiệu của kẻ nào đó đã cưa gãy. Bình thản dừng lại, Sếu cởi đôi giày cầm trên tay và duyên dáng sải chân trần hết tua diễn của mình trước tiếng vỗ tay và sự hài lòng của Merry Hương.

Vào trong, Merry Hương gọi Lý Lệ lại, cười nhạt :

– Mày làm phải không ?

– Chị nói gì em không hiểu ? – Mặt Lý Lệ tái mét.

– Chị mày sạn cục cục trong đầu rồi. Mấy cái trò mèo này không qua mắt được đâu. Đứa nào ra sao tao thoáng nhìn là hiểu liền. Thà là mày thú nhận, tao tha.

– Chị…em lạy chị…thương em…Trong lúc cạn nghĩ, em đã cưa cái gót giày ra vì…- Lý Lệ khóc ròng. Merry Hương rít lên :

– Khốn nạn, chúng mày muốn đâm chém nhau thì ra ngoài phố nhé. Làm ảnh hưởng đến buổi diễn là tội nặng. Mày phải chịu hình phạt.

Sếu choáng váng khi nghe tin ấy, nó không thể ngờ Lý Lệ lại đối xử với nó như thế. Thì ra trên chặng đường thành công lại phải bớt đi một vài người bạn sao ?

Đêm ấy Sếu lại khó ngủ, nó nhớ nhà. Tấm ảnh gia đình cất trong ví lại được đem ra xem đến nhàu nhĩ. Nước mắt ướt đẫm gối. Nó cố nhủ thầm phải biết vô cảm như một Manơcanh, Manơcanh được trả tiền.

7. Merry Hương gọi cả bọn tập trung, thông báo một tin quan trọng :

– Ông chủ vừa ký kết được một hợp đồng lớn với một hãng thời trang danh tiếng của Pháp. Ông chủ sẽ trực tiếp tuyển chọn duy nhất một người trong số các em, ráng thể hiện nha.

Ông chủ đến, Merry Hương trang điểm rất kỹ và mặc bộ đồ thật đẹp, họ thoáng nhìn nhau rất nhanh nhưng Sếu cảm nhận được niềm vui hiếm thấy trong ánh mắt chị. Hôm nay chị khó giữ được vẻ lạnh lùng, hà khắc. Ông chủ mặc bộ đồ tây màu trắng, đội mũ phớt trắng trông thật sang trọng, ông không tỏ thái độ gì khi các cô người mẫu cố gắng phô bày các thế mạnh của mình. Cuối buổi, Merry Hương gọi Sếu vào :

– Ăn mừng đi, ông chủ tuyển có mình em thôi. Giữ gìn sức khỏe để tuần sau bay nhé. Vất vả đó.

Sếu ngây người khi nghe tin ấy…Từ một con bé nhà quê luôn cúi gằm mặt vì mặc cảm bởi chiều cao và thân hình gầy nhẳng, giờ nó đã là một Siêu mẫu, sắp bay sang xứ sở hoa lệ để trình diễn những mẫu thời trang danh tiếng…Trong giấc mơ nó cũng chưa dám tưởng tượng đến…

Sếu ăn xong bữa tối, định đi ngủ sớm thì điện thoại reo. Nó nghe Giọng Elvis Hùng :

– Xuống ngay chiếc taxi bên đường, ông chủ cần gặp.

Chiếc taxi chở Sếu đến một khách sạn ở khu ngoại ô vắng vẻ. Người phục vụ dẫn nó lên một căn phòng kín đáo trên tầng cao nhất. Cửa mở, ông chủ mặc bộ Pijama sang trọng đang nhả khói xì gà. Sếu run sợ, chào không thành tiếng.

– Vào đây, em vui chứ ? – Ông chủ hỏi dịu dàng.

– Dạ…tất nhiên là em rất vui ạ.

– Tôi đã chọn em trong chuyến đi Tây đợt này, đêm nay ta cùng vui nhé.

Đèn tắt. Sếu nhắm mắt. Nó nhớ đến ánh mắt lả lơi mời gọi của Merry Hương, những nỗ lực mệt nhoài mong được ông chủ để mắt đến của lũ bạn cùng cảnh ngộ và tự hỏi : đây là một may mắn nữa của mình ư ?

8. Chiếc taxi chở Sếu về khu nhà trọ khi trời còn mờ sáng. Nó rón rén đi lên cầu thang và xoay thật nhẹ ổ khóa căn phòng mình…

– Mới ở chỗ ông chủ về phải không ?

Nó giật bắn người khi nghe giọng sắc lạnh của Merry Hương sau lưng, nó ú ớ :

– Dạ…không…em…em…

– Tôi biết trước sẽ là như thế, sẽ là như thế. Toàn lũ súc sinh…

Sếu bất ngờ vì lần đầu tiên nó thấy Merry Hương tỏ vẻ đau đớn đến vậy, nó run rẩy leo lên giường và cố nhắm mắt…

– Dậy ! Dậy ngay !

Sếu giật mình vì tiếng gọi của các cô bạn. Merry Hương tập trung tất cả dưới nhà. Với vẻ mặt vô cảm quen thuộc, chị ta thông báo :

– Sáng nay tôi kiểm tra ví tiền thì phát hiện bị mất cắp 2 ngàn Đôla Mỹ, tôi thông báo cho toàn bộ những người có mặt ở đây biết. Ai có thông tin gì, hãy hợp tác giúp tôi tìm ra thủ phạm.

Mọi người lặng im, Merry Hương gợi ý :

– Số tiền chỉ mất vào khoảng thời gian từ đêm qua đến sáng nay…

Lý Lệ có ý kiến :

– Đêm qua tôi nhìn thấy chỉ có mỗi Quách Sương Sương ra ngoài vào lúc khuya, sáng nay về rất sớm…

Những con mắt đổ dồn vào Sếu, vẻ hí hửng hiện lên khuôn mặt Mery Hương, chị ta bảo :

– Để khỏi oan cho người vô tội, chúng ta khám từng phòng là chắc hơn cả.

Chỉ một loáng, mọi người đã lôi trong ví Sếu ra một bọc giấy và khi mở ra đếm…vừa đủ 2 ngàn Đôla Mỹ ! Merry Hương chỉ mặt Sếu :

– Mày còn thanh minh gì nữa không ?

Nhưng chị ta bất ngờ vì nụ cười bình thản của Sếu :

– Tôi chẳng cần thanh minh, chẳng ai nghĩ là tôi lấy. Trò dằn mặt đốn mạt này càng khiến tôi ghê tởm các người. Giấc mơ của tôi và chị không giống nhau. Tôi chả cần gì nữa, tôi muốn trở lại là Sếu quê mùa của ngày xưa. Đã quá đủ cho một Quách Sương Sương rồi !

Nó xếp tất cả tư trang vào vali và gọi taxi, bật cười vì vẻ hốt hoảng của Merry Hương và đồng bọn.

Điện thoại Sếu đổ chuông liên tục. Nó nhìn thấy dãy số của Merry Hương, của Lý Lệ rồi của ông chủ…rất nhiều số, rất nhiều tin nhắn… Và số của Elvis Hùng, nó mở máy :

– Alô ?

– Ôi, cuối cùng em cũng nghe máy! Anh biết chỉ anh gọi là em sẽ nghe mà…

– Anh muốn gì?

– Nghe anh đi, em trúng mưu của con điếm Merry Hương rồi…

Sếu mỉm cười, nó nhớ có lần Merry Hương gọi Elvis Hùng là « thằng điếm »… Ha ha, một lũ điếm ! Nó tắt máy.

9. Chiếc taxi dừng trước cổng ngôi biệt thự ba tầng nguy nga. Sếu bấm chuông… Một bà già lọ mọ đi ra… Nó hỏi :

– Bác cho cháu hỏi chị Nhài ạ.

Bà già lắc đầu :

– Nhà này không có ai là Nhài.

– Chị Nhài giúp việc ở đây lâu năm rồi mà bác.

– À…- Bà già ngẩn ra rồi thì thào – Cô ấy nghỉ rồi, giờ họ mướn tôi nè…

– Chị ấy có thay đổi gì hả bác ? – Sếu hồi hộp.

– Chả là…cô Nhài chửa hoang nên vợ chồng ông chủ cho nghỉ việc về quê rồi. Tôi không biết gì nữa, tôi vào làm việc đây.
Cánh cổng đóng sập lại. Sếu lặng người. Nó gọi một chiếc taxi khác, bảo lái thẳng ra sân bay, nó quyết định bay ra Hà Nội rồi đi tàu, đi xe về thẳng vùng quê nghèo khó…Tay lái xe nhìn Sếu vẻ khác lạ rồi rụt rè hỏi :

– Xin lỗi, cô có phải là người mẫu Quách Sương Sương không ?

– Vâng. – Sếu thở dài.

– Báo hôm nay đăng tin về cô đấy. – Anh ta với ra sau đưa tờ báo. Sếu thờ ơ nhìn lướt qua: « Người mẫu Quách Sương Sương bị tung Video clip sex lên mạng » Nó giật bắn người, không tin vào mắt mình, nó nhìn đi nhìn lại những tấm hình minh họa của bài báo, những tấm hình chụp nó ở những tư thế lõa lồ… nhìn kỹ một lần nữa và nhận ra người đàn ông cố tình giấu mặt nhưng vẫn lộ ra chiếc dây chuyền vàng đặc trưng…Ôi, khốn kiếp ! Tên Elvis Hùng đã lén quay nó vào cái ngày « chỉ là màn chào hỏi »… Sếu bảo tay tài xế :

– Anh cho tôi xuống đây.

Nó đi lang thang một lúc giữa đô thị chen chúc, khói bụi…một vài người nhận ra nó ngoái lại chỉ trỏ. Nó nghĩ đến anh Tũn hay trêu chọc và tham ăn, nhớ dáng vẻ mẹ lúc nào cũng cũ kỹ và lo âu, nhớ bố thường lưỡng lự và tủi thân… Nhớ mùi ngai ngái của cánh đồng mùa gặt, tiếng giun dế thanh bình mỗi khuya về… nhưng nó không còn là Sếu nữa, cũng như chị Nhài không còn là Nhài nữa, phố thị đã biến tất cả họ thành một lũ điếm…

Tivi thông báo trục vớt được một thi thể nữ còn rất trẻ, có vóc dáng đẹp với đôi chân dài, trên mình đeo một túi vải cũ sờn, bên trong túi đựng hai bộ quần áo, một cái lược gãy 2 răng và tấm ảnh chụp không còn nhìn rõ được những người trong ảnh vì đã rách nát. Quan sát ban đầu, khả năng cô gái nhảy xuống sông tự vẫn là rất lớn.

26.7.2009
Vũ Thanh Hoa

Sếu (1) – Vũ Thanh Hoa

1. Bỏ xa các bạn cùng lứa bởi chiều cao vượt trội, lên 3 tuổi nó mới được đặt tên là Sếu. Cái tên ấy nghe ngồ ngộ nhưng “văn hóa” gấp bao nhiêu tên “cúng cơm” của mấy đứa trong làng như cái cái Bĩnh, cái Đùm, cái Đẹt…

Điểm học các môn thường “đội sổ” nhưng chiều cao của Sếu thì dẫn đầu đám con gái toàn trường. Thằng Tũn, anh trai kế nó mỗi khi giành ăn lại chun mũi lêu lêu: ” He he, đồ…con gái cao như cái sào…chống ề!” Nó hỏi mẹ: “Chống ề là gì?” Mẹ quát thằng anh rồi bảo: “Là ế chồng con ạ, cao như mày kể cũng lo thật…”

Hôm qua chị Nhài về làng chơi. Chị mặc quần Jeans trắng, áo hồng thêu hoa hồng viền rất nhiều ren, nom sang trọng quá. Hỏi chị làm gì ở thành phố, chị trả lời gọn lỏn: May.

Mẹ chị mừng lắm, bảo: “Con Nhài ngày trước vụng đến mức chải đầu cũng không biết, giờ lên thành phố học được nghề may hàng tháng gửi tiền về quê, tao an tâm rồi.” Sếu qua nhà chị rón tay sờ vào cái chun buộc tóc gắn chùm hoa lấp lánh, sờ vào đôi giày bóng lộn…thầm ước ao… Chị Nhài kéo nó ra giếng, bảo:

– Theo chị không?

– Úi…thích nhưng…hãi lắm…

– Hãi gì chứ, dễ thôi, để chị nói với bố mẹ cho.

Bố lưỡng lự nhưng mẹ rơm rớm nước mắt:

– May quá, trăm sự nhờ vào chị Nhài. Đời mẹ cực khổ đủ bề rồi, mong con gái đổi đời và…- Vén vạt áo lên xì mũi, mẹ nói tiếp – Kiếm được tấm chồng tử tế…

Sếu theo chị Nhài lên thành phố, vai đeo cái túi vải đựng hai bộ quần áo, một cái lược gãy 2 răng và tấm ảnh chụp cả nhà dạo tết năm ngoái đã ố màu. Đến nơi, chị Nhài dẫn về chỗ chị ở, Sếu hoa mắt nhìn thấy một căn biệt thự ba tầng nguy nga, kín cổng cao tường, chó sủa inh ỏi. Sếu ngạc nhiên:

– Tiệm may thế này khách làm sao vào?

Chị Nhài dẫn nó xuống bếp, thì thào:

– Là chị nói ở quê thế thôi, chị có biết may vá gì đâu, chị làm O-sin mà.

– O-sin?

– À, người giúp việc, người đi ở… Bây giờ người ta gọi thế.

Sếu phụ chị chuẩn bị bữa cơm trưa. Bát đĩa trong nhà đẹp và sạch đến mức Sếu không dám chạm vào, cảm giác như đang ở bệnh viện. Ông chủ to béo, râu ria tua tủa, tóc hoa râm, đi vào bếp, đến bên chị Nhài, vỗ mông:

– Nấu gì mà thơm thế con?

Chị Nhài co người, đỏ bừng mặt:

– Dạ…bò xào bông cải, canh chua cá bông lau như bà dặn ạ.

– Bà đi lễ thầy đến tối mới về – Ông cười hà hà, quay qua Sếu – Con nhỏ nào đây con?

– Dạ, con nhỏ em mới ở quê lên…

– Cái mặt con này không đẹp nhưng cái tướng mày “bá cháy”, mấy năm nữa đi làm người mẫu nghen con.- Rồi ông chủ cũng vỗ mông Sếu. Chị Nhài sầm mặt. Ông chủ vừa ra ngoài vừa cởi áo, Sếu ngó trộm thấy thân hình ông vạm vỡ, lông xoắn ngoằn nghoèo từ ngực đến rốn. Nó thì thầm:

– Ông coi dữ tướng mà vui tính chị nhỉ?

– À…- Chị Nhài ra vẻ dửng dưng – Ông dễ tính và khỏe lắm…

Ông chủ ăn xong, hai chị em ăn vội vã và dọn dẹp. Chị Nhài bảo Sếu:

– Tao cho mày một bộ đồ của tao đó, vào tắm cho thơm tho đi, không biết mở nước thì hỏi tao nghe.

Sếu chả cần hỏi Nhài, nó lần mò một lúc cũng biết cách vặn vòi nước nóng, nước lạnh, biết xả nước bồn cầu, biết tắm vòi sen và leo ra leo vào bồn tắm, thích mê. Tắm xong không thấy Nhài đâu, mắt díp lại nhưng ngại nằm một mình trong cái giường nhỏ của Nhài, nó đi kiếm Nhài.

Tìm cả hai lầu vẫn không thấy Nhài, nó leo lên lầu ba. Nó thấy một cánh cửa khép hờ, nó ghé nhìn vào và giật nẩy mình: ông chủ đang ôm hôn Nhài và bắt đầu cởi áo Nhài ra…nó muốn xem nữa nhưng hãi họ biết nên đành rón rén đi xuống… Nằm xuống cái giường gần bếp, nó cứ nghĩ ngợi rồi mới thiếp đi.

Sếu giật mình vì Nhài chen vào nằm cạnh, nó hỏi nửa thức nửa ngủ:

– Xong rồi hả chị?

– Xong cái gì? – Nhài giật mình.

– Em thấy chị và ông chủ…

– Trời đất…mày thấy…? – Chị Nhài dựng cổ nó dậy – Cấm mày nói ai nghe, tao giết đó.

– Em biết mà. Chị yêu ông ấy hả chị? – Sếu thì thào.

– Lúc đầu thì không, tao muốn kiếm chút tiền thêm nhưng lâu dần thành thương thiệt…

– Nhưng còn bà…?

– Tao sẽ nghĩ cách. Cấm mày bép xép đó. Ngoan tao kiếm việc cho.

Bà chủ về, khuôn mặt đã giải phẫu thẩm mỹ toàn bộ nhưng vẫn không giấu được tuổi tác. Bà bảo Nhài:

– Tối nay tao chỉ ăn trái cây để giảm cân, dọn dẹp xong mày lên mát-xa bụng cho tao nghe.

– Dạ. – Nhài đáp thật ngọt. Sếu cũng được lên theo để bà chuyện trò.

Bà chủ nằm trên giường bụng bèo nhèo mỡ, hai bầu vú chảy xệ, đùi to và ngắn. Sếu nghĩ thầm: Ông chủ không muốn ngủ với chị Nhài mới lạ. Bà hỏi:

– Con Sếu năm nay bao tuổi rồi?

– Dạ con 16.

– Nó thật thà và sáng dạ lắm bà ạ. – Nhài vội tiếp lời.

– Ừ, mày ở quê coi tối tăm vậy chứ mặc đồ đẹp vào là ngon đó con à.

– Con biết cả nhà nó cũng đều là người thật thà. Bà cho nó phụ ở cửa hàng bà nhé? – Nhài đưa mắt cho Sếu.

– Ừ…để tao coi coi…

2. Bà chủ đưa Sếu ra cửa hàng. Cánh cửa sắt kéo ra, nó lóa mắt: Một Shop thời trang đồ sộ, rực rỡ với cơ man là áo quần! Sao người ta phải nghĩ ra lắm thứ để khoác lên người thế chứ! Bà chủ gọi:

– Con Oanh, con Thúy đâu?

Hai cô gái như từ bãi tắm bước ra. Bộ đồ họ mặc trên người lại khiến người nhìn chú ý hơn những chỗ kín đáo.

– Chúng mày chỉ việc cho con Sếu nha. Nó bắt đầu làm từ hôm nay đó.

Bà chủ vừa đi khỏi, hai cô gái kia thả sức cười một trận.

– Mày tên là Sếu à? Vui quá ! – Một cô vừa ho vừa hỏi.

– Chắc tại nó cao kều – Cô kia nín cười, giải thích. Rồi nhìn nó thương hại :

– Mày quê một cục như vậy bán đồ thời trang làm sao. Vào đây tao chọn đồ cho.

Họ lột trần Sếu ra, chọn một cái áo hai dây màu mạ và cái quần cộc ngắn tũn màu hồng tươi nong vào người nó. Nó xấu hổ co rúm lại, Oanh sẵng giọng :

– Mày không nghe lời bọn tao thì tao thưa với bà chủ cho mày về quê đó.

– Nó có đôi chân dài đẹp quá ! – Cô Thúy bảo. Cô Oanh gật gù :

– Từ rày mày đừng mặc quần dài nữa, mọi người sẽ chỉ nhìn chân mày thôi.

Khách hàng toàn người giàu. Có người mua một lúc mấy chục triệu tiền quần áo. Một số khác xem, thử, chọn chán chê rồi không mua. Bà chủ dặn với ai cũng phải cười tươi và nói nhỏ nhẹ, Sếu tập mãi mới quen nói nhỏ và cười suốt ngày nên cứng hết cả hàm.

Một sáng chị Nhài đi chợ, ghé tiệm thăm nó. Chị bảo :

– Úi trời, trông mày như các cô gái chân dài thành thị thứ thiệt rồi, bà chủ chắc hài lòng đó.

– Giàu có như bà chủ sung sướng quá chị nhỉ – Sếu chia sẻ tâm trạng.

– À, nhưng giờ bà ấy chỉ thèm tuổi trẻ của chị em mình thôi.

– Lạ thật, chị thì thèm tiền của bà ấy, bà ấy lại thèm tuổi trẻ của chị. Sao cứ thèm cái mình không có vậy nhỉ ? – Sếu thắc mắc.

– Mày thay đổi được bề ngoài thôi, cái đầu thì còn lâu ! – Chị Nhài mắng – Ai chả muốn cái mình không có. Ráng thì sẽ có.

– Chị ráng làm sao có ông chủ đi.

– Con này! – Nhài sợ hãi nhìn quanh – Tao có cách đó. Mày mà hở ra tao giết chết.

– Em mang ơn chị cả đời, chỉ mong chị may mắn thôi mà.

– Ừ, tao tin mày – Nhài xúc động, ghé tai nó – Tao sẽ có con với ông chủ.

Sếu linh cảm một quyết định nguy hiểm và quan trọng sắp xảy đến cho cuộc đời Nhài, nó chẳng biết làm gì hơn là nắm chặt tay chị và bỗng thấy muốn khóc…

Đêm nằm trên chiếc nệm cũ trong kho quần áo, Sếu thút thít nhớ nhà, nhớ anh Tũn hay trêu chọc và tham ăn, nhớ dáng vẻ mẹ lúc nào cũng cũ kỹ và lo âu, nhớ bố thường lưỡng lự và tủi thân… Nhớ mùi ngai ngái của cánh đồng mùa gặt, tiếng giun dế thanh bình mỗi khuya về…
Những câu chuyện về tẩy trắng da, bôi thuốc nở ngực, hẹn con trai đi chơi đêm của Oanh và Thúy không hấp dẫn Sếu, nó thường nhận trông cửa hàng vào những giờ vắng khách cho hai cô bạn tranh thủ đi chơi. Nó chui vào tủ kính , ngồi lẫn trong đám Manơcanh bất động đang ưỡn ngực, ưỡn mông khoe các kiểu váy áo. Nó cũng bất động và có lúc tưởng mình hóa Manơcanh rồi.

Một bữa vắng khách, Sếu lại chui vào tủ kính ngồi bên những Manơcanh, buồn bã nhìn dòng xe cộ chen chúc nhau trên phố. Bỗng nó giật mình vì tràng cười ha hả…Một cặp nam nữ ăn mặc rất mốt đứng nhìn nó nãy giờ và rũ rượi cười. Cô gái cũng rất cao, chân dài, váy ngắn, mặt trang điểm rực rỡ, người đàn ông cột tóc đuôi ngựa, đeo dây chuyền vàng, lắc vàng, nhẫn vàng to bự và khi cười thì nó thấy có cả mấy cái răng bịt vàng.

– Cứ tưởng là Manơcanh, khi thấy chớp mắt, mới biết là người thật! Thú vị quá ! – Người đàn ông nói uốn éo. Cô gái bảo :

– Vào xem đồ đi.

Cô gái chọn toàn đồ đắt tiền, thử ra thử vào, Sếu vừa cười vừa khen :

– Chị mặc cái nào cũng đẹp cả.

– Top model mà, em không biết sao ? – Người đàn ông giơ ngón tay cái chỉ chỉ cô gái. Sếu bối rối :

– Dạ…em nom quen quen…chị đẹp quá…

– Hì, em ở quê mới lên nên chưa biết nhiều – Cô người mẫu độ lượng, rồi chăm chú xem cái váy kẻ sọc đen trắng – Tôi lấy cái này, mấy cái kia là hàng nhái, đừng tưởng tôi không biết.

Sếu cẩn thận xếp chiếc váy vào cái bọc màu hồng nhạt thoảng hương thơm. Người đàn ông chợt bảo nó :

– Cô bé, tiến ba bước cho tôi coi.

Sếu bước lên như cái máy. Cả hai chăm chú ngắm nghía nó rồi ghé nhau thầm thì gì đó. Người đàn ông hỏi Sếu :

– Em biết mình cao bao nhiêu không ?

– Dạ…em chẳng đo bao giờ, em…ngại lắm.

– Chiều cao lí tưởng, chân dài miên man. Tuyệt ! Anh chị sẽ quay lại.

Họ khuất sau cửa kính, Sếu lại chui vào tủ, ngồi dưới chân những Manơcanh thân quen và thấy cơn buồn ngủ kéo đến…

3. Sếu nhận ra người đàn ông khi anh ta quay lại với vàng đeo khắp người và giọng nói uốn éo:

– Em gái, tôi mang đến cho em một tin vui đặc biệt !

Thúy và Oanh ngạc nhiên :

– Chắc anh nhầm con nhỏ này với ai rồi ?

– Ồ, cặp giò cô này thì nhầm sao được. Cho tôi gặp bà chủ tiệm nhé.

Bà chủ đến, tạm gọi là «người đàn ông đeo vàng» vội rút trong ví ra tấm card thơm phức, nhã nhặn giới thiệu :

– Tôi là Elvis Hùng, chuyên gia phát hiện người mẫu trẻ…

– Vâng, Shop chúng tôi không xa lạ gì với giới trình diễn, anh cần gì ạ ?

– Tôi cần cô bé này. – Elvis Hùng hướng về phía Sếu.

«Người đeo vàng» bật cười khi thấy những ánh mắt trợn tròn:

– Chắc mọi người nghĩ các cô siêu mẫu đều là hạng quý tộc cả sao? Nhầm to, nhầm to. Chúng tôi nhặt họ ở các xó xỉnh và phù phép…

Bà chủ hiểu rất nhanh. Bà trở về vẻ điềm tĩnh vốn có, mỉm cười :

– Tôi biết, đó là việc của các anh, các anh tài lắm. Nhưng đây là cô cháu yêu quý của tôi, anh hiểu chứ ?

Họ hiểu nhau rất nhanh, «Người đeo vàng» ghé tai bà chủ thì thầm, bà làm bộ nghiêm một chút rồi mới uể oải gật đầu:

– Đấy là giá hữu nghị nhé. Sau này không được quên mụ già này nghe!

– Bà chị yên tâm, tôi là kẻ có trước có sau nổi tiếng trong giới mà.

Tin Sếu «được tuyển làm người mẫu» thoáng chốc đã lan truyền thật nhanh, người hiếu kỳ bu chật cả Shop thời trang để xem, để bàn tán xôn xao. Một mụ sồn sồn, vừa lùn, vừa béo bĩu môi :

– Ôi dào, bây giờ cứ «chân dài đầu ngắn» là thành ngôi sao ngay ấy mà!

Ngồi trên chiếc xe hơi mát lạnh, Sếu vẫn chưa dám thở mạnh. Elvis Hùng mỉm cười, khoác vai nó trấn an và hỏi dịu dàng:

– Em có cần ghé đâu nữa không ?

Sếu thấy lo lắng, nó chẳng hiểu sắp phải đi đâu, rụt rè nhìn Elvis Hùng:

– Em…muốn gặp chị Nhài…

– OK. Em muốn gì được nấy!

Trông chị Nhài đẫy ra, khuôn mặt tươi rói, thân hình nở nang càng thêm quyến rũ. Sếu không dám nhìn lâu, hỏi:

– Chị «có » rồi sao?

– Suỵt – Như thói quen, Nhài nhìn quanh – Chậm hai tháng rồi, chị quyết tâm giữ nó.

– Ông chủ biết không?

– Chưa, chị chờ thời điểm thuận tiện mới nói.

– Nhỡ ông ấy…
Sếu chợt im bặt. Nó lại thấy muốn khóc. Nó nói bâng quơ:

– Cái gì cũng phải đổi cả chị nhỉ ?

– À, còn có cái để đổi là phúc rồi. Sợ đến lúc chẳng còn gì nữa ! – Giọng Nhài từng trải. Hai chị em im lặng. Không biết nói gì nữa. Chợt Nhài ôm chặt lấy Sếu, nó cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của Nhài:

– Thôi em đi đi, nhớ cẩn thận nhé. Em may mắn lắm đó.

Sếu cũng bật khóc, nó đứng vội lên. Đằng xa, Elvis Hùng cũng vừa dụi mẩu thuốc lá, mỉm cười mở cửa xe, Sếu ngồi vào như cái máy. Chiếc xe lẩn trong màn chiều tím biếc…

Họ vào một nhà hàng ăn tối, trên mỗi bàn ăn đặt một bông hồng đỏ và ngọn nến lung linh…Sếu thấy giống trong phim quá. Người phục vụ mang ra một chai rượu và hai ly thủy tinh :

– Em…em không biết uống rượu…- Sếu lúng túng.

– Em tập uống đi, còn phải tập nhiều thứ lắm. Đây là màn chào hỏi thôi…- Hùng nhìn Sếu đăm đắm.

Thức ăn mang ra, Sếu ăn được ít vì nhiều món không quen. Nó uống nhiều và bắt đầu choáng váng. Hùng cạn li cuối cùng rồi dìu Sếu ra xe :
– Mình về khách sạn thôi. Màn chào hỏi ấy mà.
Sếu chỉ nhớ mang máng mình vào một khách sạn loại rẻ tiền. Sau khi cánh cửa phòng khép lại, nó buông mình xuống giường…

(còn tiếp)

25.7.2009
Vũ Thanh Hoa
>>Xem Sếu phần 2